Cảm ơn cha, Dây Nhợ Lòng Thòng, đã bảo vệ con và người con yêu.

Mỗi buổi sáng, khi cậu ấy ở lại trong những giấc mơ, còn tôi tỉnh dậy bước ra ngoài cửa, nơi ấy vẫn là hố sâu chẳng bao giờ đầy.
Cảm ơn cha, Dây Nhợ Lòng Thòng, đã bảo vệ con và người con yêu.

Ít nhất thì so sánh với lễ Giáng sinh cô độc lạnh lẽo năm 20 tuổi, Harry bằng lòng giữ lại sự ấm áp và vui sướng vào giờ phút này.

Nhưng vào khoảnh khắc gã nhìn thấy Harry, đôi con ngươi trong hốc mắt hãm sâu lại ánh lên thứ ánh sáng phức tạp – kích động, hoài niệm, yêu thương, áy náy và căm hận bản thân.

“Ai biết được chứ, có lẽ không chỉ là không ghét? Nhưng xét từ mức độ hư tổn của tấm da dê này thì, đó đều là quá khứ rồi, bất kể từng có chuyện gì đi nữa.”

Sự ngọt ngào tốt đẹp của hồi ức, thường mang ý nghĩa là nỗi giày vò và đau khổ sẽ đánh úp lại ngay sau đó.

Họ đều còn sống, điều này tốt đẹp hơn hết thảy.

Sự thật phá nát nguyện vọng của cậu ta đã đến một cách tàn khốc như thế.

“Thầy Lupin là giáo sư Phòng chống Nghệ thuật hắc ám tốt nhất mà em từng gặp được.”

Sau đó, dường như y rốt cuộc không còn tư cách để oán giận bất cứ ai nữa, bởi vì y chỉ còn biết đến trách nhiệm nặng nề nhất trên vai mình.
