Thứ có giá trị và đẹp đẽ đến mấy, một khi đã bị bóng tối vấy bẩn, thì e rằng sẽ chẳng bao giờ tỏa ra ánh sáng thuần khiết được nữa.

Mỗi buổi sáng, khi cậu ấy ở lại trong những giấc mơ, còn tôi tỉnh dậy bước ra ngoài cửa, nơi ấy vẫn là hố sâu chẳng bao giờ đầy.
Thứ có giá trị và đẹp đẽ đến mấy, một khi đã bị bóng tối vấy bẩn, thì e rằng sẽ chẳng bao giờ tỏa ra ánh sáng thuần khiết được nữa.

“Kẻ không nhìn rõ được chính mình, thật sự đáng thương…”

Y muốn đến văn phòng của Snape cấm túc ngay lập tức.

“Mọi chuyện đều sẽ tốt lên thôi Harry. Tảo phun trong đầu anh nói cho em biết thế.”

“Bầu bạn bên người ấy, đừng để nhiều năm sau mới tiếc nuối. Bầu bạn bên người ấy, như ta vẫn mong được làm với Albus.”

Vừa rồi trong một khoảnh khắc y đã nghĩ, thật mong chính mình biến thành vạt nắng chiều kia.

Y căm ghét thù hận Snape bảy năm, Snape bảo vệ y bảy năm.

Con đường này vẫn dài đằng đẵng, cho dù y không sợ gian khổ.
